Blog 1

Trần Công Quới viết

có con chim hót bên đời líu lo.
có con chim hót bên đời líu lo.

TRẦN THỊ NHA TRANG

một trời nhớ biển
một trời nhớ biển

TCQ viết năm 17 tuổi. Tặng đóa hoa sen vùng cát biển Nha Trang

Tranh của Hồ Hữu Thủ
Tranh của Hồ Hữu Thủ

Lớp kính dày bọc chiếc néon trong xó phòng kia bây giờ cô đơn nhỏ từng giọt nước mắt. Bây giờ yên lặng và bây giờ cũng làm con tim ta ồn ào nhất. Điếu Capstan trên môi ta lóe lên rồi thong thả lịm dần lịm dần. Những ngày còn lại của ta cũng khô như bàn tay vàng thuốc lá. Hải Liên ơi !... Sự thật như vậy sao ? Mãnh hồn nào ném ta đi xa ngàn cánh hạc. Tại sao ta lại sợ hãi, rồi hình như ta thấy trong khói thuốc mênh mang, hai cánh tay gầy guộc tìm một con đường về xứ khứ. Trên đó có những chiều trải nắng trên tóc nàng, chiếc sân thượng ngọt ngào đôi môi mộng. Nơi đó có con đường đá xanh tóc thề và tà áo trắng. Hải liên ơi !...Nàng có nhớ nơi đó có thật nhiều bão táp cuốn trôi chiếc lá me vàng ép vào cuối vở... Vâng ! Giờ buổi sáng qua nhanh quá, quá nhanh như những vòng tròn khói thuốc bốc lên cao, cao thật cao rồi chợt rớt vào vực thẳm âm u không đáy. Hình như ta thấy bóng ai đang trốn chạy miền quá khứ...

 

Giọt cafe hôm nay cay đắng như nỗi đam mê tràn nhựa trong cơ thể ta. Ô hay ! Đam mê nào trôi dạt ta đến đây, còn người về phố biển cuộn tròn mãnh kỷ niệm ném vào hư ảo tan đi từng con sóng nước " ...nơi em về ngày vui không em ? nơi em về trời xanh không em ? Ta nghe nghìn giọt lệ rớt xuống thành hồ nước long lanh..." (TCS) Hãy hát nữa đi Hải Liên, hát cho lũ kỷ niệm ngơ ngác nửa hồn lênh đênh trong mắt biếc, đợi ta về ủ với tóc nhung xanh, tóc nàng từng sợi nhỏ dệt mây tím kéo lê về cuối chân trời vô vọng.

 

Chiếc đồng hồ gõ nhẹ vào đời ta mười hai tiếng. Ta hôn mê trong môi trường tuyệt đỉnh của hạnh phúc thì mười hai tiềng chuông nhà thờ dìu dắt ta chập choạng trên đường chợt thấy bóng mình đứng thụ động nhìn những giọt sương mờ tan trên tàng cây cao đổ lá. Trời già giăng mưa ngập lối về cho loài rêu dại... Thật vậy, cuộc đời ta có thật nhiều cánh tay, mỗi cánh tay là muôn vàn móng vuốt, móng vuốt xâu xé ta, lôi kéo ta còn đam mê là chiếc xe tang đưa ta về địa ngục...Ôi ! Có cuộc tình nào hẹn lại kiếp sau ?

 

Lẽ ra ta phải kiềm hãm nỗi chạy đua bất tận, đứng lại xin giả từ ánh hoa đăng và cất đi một nấc thang bày biện nhiều tham vọng. " Trời ơi linh hồn em vô tội còn ta chắt chiu từng tội lỗi..." Hải Liên ơi đừng bao giờ khóc nhé ! Nước mắt có bao giờ rửa sạch niềm đau trong quá khứ hay tưới mát cho con đường của ta đã cằn khô sỏi đá ?

Thủ bút  của TCQ ( năm 17 tuổi )
Thủ bút của TCQ ( năm 17 tuổi )

TCQ vẽ năm 1975 ( Bút nguyên tử Bic trên giấy học trò Cogido )

...

Hóa thân
Hóa thân

 

viết năm 1976

 

 

 

Tình yêu nàng phẳng lặng quá... thật êm đềm và thơm ngát như dòng sông. Dòng sông rộng và nước quyện một màu xanh, rì rào như những lời nguyền của đêm trăng sáng. Ngày trở lại nàng trải từng con nắng bạc trên thân thể... bờ môi mở ra như bóng lùa trong hương tóc, tóc xanh và mịn màng như dãy lụa êm...Ơi tình yêu, tình yêu nàng bỗng hóa thân thành  đôi cánh trắng tinh khôi...

Thủ bút của TCQ
Thủ bút của TCQ

...

 

thương nhớ nơi núi rừng Bình Tuy 

...rồi hẹn thầm một kiếp xa xôi...
...rồi hẹn thầm một kiếp xa xôi...

Dường như cơn gió nào giăng lên từng cọng mưa nghiêng nghiêng đập vào hồn ta như những tảng băng lạnh buốt. Mưa đêm phủ lên mặt con lộ này chập chờn như loài yêu tinh tình nữ dẫn dụ ta xuống nấm mộ sâu. Những bước chân như không bao giờ dứt, những nỗi sầu như không bao giờ tắt, theo từng cơn bão lặn hụp trong bóng tối với đôi tay xương quờ quạng xua đuổi thời gian. Những nàng mây lén lút đến với ta thật thấp, thật gần như hơi thở... Lúc này bóng đêm như ghen tương, nhốt kín ta trong ngục tối, làm sao ta có thể nhận diện được người đây ?

 

Tình yêu nàng đến với ta ngỡ ngàng quá ! Như cơn mưa đầu mùa, mưa nhè nhẹ giăng lên từng sợi tóc, những sợi tóc đen và dài quấn chặt trái tim ta. Những hạt mưa xao xuyến tâm hồn, những hạt mưa chém phủ phàng vỡ tan như những mảnh đời trong như ngọc bích. Có những hạt mưa đến rồi ra đi mang theo cả một trời lưu luyến.

 

 Người có nghe chăng ? Tình yêu nào chợt đến bên ta như cơn bão vội vàng, bão dập vùi trên mặt ta để hốt nhiên trực nhận ra cả cuộc đời từ bấy lâu nay là tượng đá. Tượng đá cũng có con tim biết rung động, cũng có làn môi khép kín nụ cười, cũng có đôi mắt chứa chan dòng thơ muôn thuở. Tình yêu đến trong chiêm bao đầy hoa bướm rồi chợt một hôm trở về với thực thể của tình yêu. Mà thực thể tình yêu của ta với người là cả một màu nhung đen thẩm.

 

 Người có biết chăng ? Những nàng tiên quá khứ đang vần vũ trước mặt ta. Ta đứng thật im, nhìn thật lâu như sợ nàng tiên vụt mất khi những tiếng chuông nhà thờ đổ dòn tan trên những chừng cao của đất, đất im lặng đợi gót chân người in nhẹ trong ta, tà áo dài quyện lấy một nửa hồn ta lênh đênh trên suối tóc.  Cuộc đời không như là mộng, mộng đến rồi đi không bao giờ trở lại.

 

Trời ơi ! Gã hung thần định mệnh đang cấu xé đời ta. Làm sao ta có thể yêu nhau khi bề mặt của cuộc đời là những con số không vĩ đại... Cuộc sống là những định luật bất biến mà tình yêu thì vô hạn. Trốn chạy tình yêu thì tình yêu vẫn là chiếc bóng sau lưng. Hãy chối bỏ lý lẽ của con tim và hãy cất dấu thời gian, ấp ủ thành viên ngọc quý, vì lý trí của loài người sẽ ăn mòn tất cả.

 

Ta sẽ ra đi thật xa, đem theo thật nhiều kỷ niệm gởi trên từng ánh lửa mặt trời để một mai trở thành tro bụi. Ta sẽ ra đi thật xa, băng mình trên từng sa mạc, trở về ốc đảo của ta, và chừng sẽ quên người như một thoảng chiêm bao.

 

 Ở một nơi thật xa, để hồn mình hóa kiếp thành loài mây trắng kéo lê từng chuổi ngày còn lại về cuối chân trời. Chân trời nào đó có một vùng biển đen, thật êm , thật hiền hòa, và sóng thì nhấp nhô như tóc. Nơi đó có vòm trời trong như ánh mắt, những cành thùy dương cong vút như đôi mi.

 

Những tiếng mưa tí tách rơi thật êm, thật nhẹ như lời thì thầm của lý trí : " Dường như không phải là tình yêu ! Đi đi loài quỷ dữ. Những ánh mặt trời đêm ơi ! Sao không thiêu đốt nó đi ? Hãy mở cửa hỏa ngục và đốt cháy nó như ánh sao băng trong đêm vắng ! Ta không còn sức để chạy trốn mãi. Hãy thiêu đốt nó đi ! Hãy thiêu đốt nó đi ! ".

 Hãy quên nhau đi. Hãy chôn vùi tất cả ! Cuộc đời đó, lý trí đó, ... chúng nó muôn đời vẫn là lưỡi dao sắc bén cắt lìa hồn ta khi chúng ta vẫn miệt mài trong hư ảo. Nếu tim ta còn rung động, hãy xây cho nó một nấm mồ rồi hẹn thầm một kiếp xa xôi. Người ơi có nghe chăng ?

 

Trời hỡi làm sao ta có thể chết đi để nửa đêm thấy hồn mình luân lưu trong ngàn đời phiến diện...làm sao ta có thể chạy trốn trái tim ta, giam mình trong địa ngục cô đơn, rồi dường như ta thấy gió lạnh kéo về giăng trong hồn ta cơn chớm bão.

 

 Bão đang kéo đến trong ta, Người có biết ?

 

 

mùa trăng tròn tháng ba

năm một ngàn chín trăm

bảy mươi bảy.

trải hồn mình trên giấy trắng

khi con tim thổn thức

trong nỗi buồn hoang dại

 

 

 

 

Thủ bút của TCQ
Thủ bút của TCQ
  • truredabuder

Bấm vào chữ bên dưới để xem trang WEB dành riêng cho :

 

HỘI HỌA


NHIẾP ẢNH

 




VIETNAM TIME

* Số lượng khách viếng trang Web từ tháng 6 năm 2011 đến nay.

 

* Visitors since June 2011

free counters

 

 

* Số lượng khách viếng trang Web từ 1 tháng 2 năm 2013 đến nay.

 

*Visitors since 1st February 2013

Flag Counter

Phone :

 

0903884387

Google search :

 

trancongquoi.com